• TINHHOANET

Tinh thần nước Mỹ qua câu chuyện Tướng quân Washington cầu nguyện trong tuyết lạnh

Nhà văn Trung Quốc ở nước ngoài tên Tống Vy Vy (Song Weiwei), đã đăng một loạt bài giới thiệu về người cha đẻ lập quốc của Hoa Kỳ – Tướng Washington, trong đó có một bài với tựa đề “Valley Forge, Alone Prayer in the Snow”, tạm dịch: Lời cầu nguyện đơn độc dưới tuyết tại Valley Forge.

Tướng Washington một mình một ngựa cầu nguyện trong rừng sâu giữa trời lạnh giá
Tướng Washington một mình một ngựa cầu nguyện trong rừng sâu giữa trời lạnh giá. (Ảnh qua Parler)

Hai địa điểm được đề cập trong câu chuyện này, tác giả bài viết đều đã đặt chân đến:

  • Một là Valley Forge ở ngoại ô Philadelphia, Pennsylvania, hiện là di tích lịch sử của Hoa Kỳ.
  • Nơi còn lại là Hội trường Liên bang (Federal Hall)ở Manhattan, New York, đó là nơi Washington tuyên thệ nhậm chức Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, bên trong có một tác phẩm điêu khắc, được gọi là “The Prayer at Valley Forge”, ẩn sau bức tượng này chính là câu chuyện Washington cầu khấn dưới tuyết lạnh.

Sau đây là nội dung chính của câu chuyện ý nghĩa lịch sử này:

Mùa đông năm 1777, khi Hoa Kỳ đã tuyên bố độc lập, nhưng chiến tranh giành độc lập vẫn chưa kết thúc, nói cách khác là vẫn còn rất gian nan.

Tướng Washington dẫn quân đến Valley Forge gần Philadelphia để quân lính nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe mà có thể sống sót qua mùa đông lạnh giá. Quân đội của tướng Washington từ trước đến nay vốn rất khốn khó, nhất là mùa đông năm đó, khó khăn lại chồng chất khó khăn, đây là những ngày tháng khốn đốn và thảm hại nhất.

Dưới tiết trời lạnh giá, những người lính không có đủ thức ăn, chăn màn và giày dép cũng thiếu thốn trầm trọng, thậm chí có người phải đi chân trần. May mắn thay, những khu rừng ở miền Đông Hoa Kỳ rất rộng lớn, nên binh lính có thể lấy gỗ tại chỗ để xây nhà và làm củi đốt. Nhưng trong căn nhà gỗ dưới tuyết rơi dày đặc, những người lính vẫn không có gì để lấp đầy chiếc bụng trống rỗng, đói đến mệt lả thoi thóp, còn bị bệnh truyền nhiễm đe dọa.

Vậy tại sao những người dân Mỹ xung quanh không thể chi viện một chút cho họ? Tình hình thực tế không như chúng ta tưởng tượng.

Khi đó quân đội Anh còn hùng mạnh, nhiều người Mỹ là người gốc Anh nhập cư, lúc bấy giờ họ vẫn còn tình cảm với nước Anh, người ta chia thành phe Bảo vương và phe ủng hộ Hoa Kỳ độc lập, mà những người thuộc phe Bảo vương cũng “không đội trời chung” với quân đội của Washington. 

Các tờ báo do người Anh điều hành ở Mỹ thường đưa tin sai sự thật, họ nói rằng Washington đã bị bắt sống để thu hút độc giả. Ngoài ra còn có một trò chơi múa rối trên đường phố của các thị trấn, trong đó những người lính Anh mặc áo khoác đỏ dùng gậy đánh mạnh vào quân đội đại lục mặc áo khoác màu xanh – những người đang cố gắng đấu tranh cho nền độc lập Hoa Kỳ.

Lúc này trong mắt mọi người, bảng Anh vẫn là đồng tiền có giá trị nhất, còn đồng tiền do Hoa Kỳ phát hành vào thời điểm đó không được coi trọng. Vì vậy nông dân ở các xung quanh Valley Forge, mặc kệ quân đội Washington đang bị đói rét bủa vây, phớt lờ lệnh cấm của Quốc hội Hoa Kỳ về việc giao dịch với quân đội Anh, thường lặng lẽ bán lương thực cho quân đội Anh để đổi lấy bảng Anh.

Cứ như vậy, quân đội Washington ở Valley Forge, vừa phải đối mặt với thời tiết lạnh giá, vừa phải gồng mình chống chọi với sự tàn nhẫn của quân đội Anh, cũng như sự thờ ơ của người dân, họ ít nhất phải gánh chịu 3 tầng áp lực.

Quân đội Washington ở Valley Forge, vừa phải đối mặt với thời tiết lạnh giá, vừa phải gồng mình chống chọi với sự tàn nhẫn của quân đội Anh
Quân đội Washington ở Valley Forge, vừa phải đối mặt với thời tiết lạnh giá, vừa phải gồng mình chống chọi với sự tàn nhẫn của quân đội Anh. (Ảnh qua Popwell)

Trong lúc tuyệt vọng, Tướng Washington thường một mình cưỡi bạch mã, rời khỏi quân doanh, đi vào khu rừng rậm, trong cái lạnh thấu xương, ông xuống ngựa rồi quỳ xuống, hai tay chắp vào nhau, mặc cho gió tuyết vù vù thổi, trầm ngâm cầu nguyện, thì thầm cầu xin Chúa rủ lòng thương và ban cho sự giúp đỡ, ông dường như “đóng băng” ở đó, ông và con ngựa trắng bên cạnh toàn thân phủ kín tuyết trắng, hoàn toàn bỏ quên thời gian.

Ngày kia, một người thợ xay xát (thợ chế biến lúa mì, lúa mạch đen hoặc bột mì) theo phe Bảo vương sống gần đó đi ngang qua thì bắt gặp Tướng Washington, nhìn thấy cảnh này, ông ta nước mắt lưng tròng, vội vàng về kể cho vợ và những người trong làng nghe, kể hết cho mọi người gì những gì ông đã “mắt thấy tai nghe”, rằng trong rừng sâu ông thấy Tướng Washington đang âm thầm chịu giá rét một mình cầu nguyện. 

Sau khi biết chuyện, những người thuộc phe Bảo vương vô cùng cảm động, lòng ngập tràn sự kính trọng và áy náy, họ nghiền lúa mì ở nhà và đưa cho quân lính của Washington đang đóng tại Valley Forge. Cho đến khi quân đội rời Valley Forge, vẫn còn rất nhiều người dân địa phương xin tòng quân, theo Washington tiếp tục chiến đấu cho độc lập của Mỹ.

Câu chuyện trên xảy ra vào mùa đông năm 1777, bây giờ đã gần đến mùa đông năm 2020, gần 243 năm đã trôi qua. Câu chuyện cho chúng ta thấy hai đạo lý:

  • Một là niềm tin trong sáng và vững vàng có thể vượt qua mùa đông lạnh giá nhất.
  • Hai là xu hướng của lịch sử liên quan mật thiết đến sự thức tỉnh tâm trí của con người. Khi những con người thức tỉnh cùng nhau hành động và đứng về lẽ phải, thì có thể tránh được lịch sử bi thảm xảy ra.

Tổng thống Mỹ đương nhiệm Donald Trump đã nhiều lần nhấn mạnh trong các bài phát biểu của mình rằng: Người dân Mỹ sùng bái Thần linh chứ không phải chính phủ. Mỗi khi ông ấy nói câu này, khán giả sẽ vỗ tay rất nồng nhiệt. 

Ngoài ra còn có một số lượng lớn người Mỹ cho đến nay vẫn đang giữ gìn di sản tinh thần của những vị cha già sáng lập nên nước Mỹ, họ đều là những người ủng hộ TT Trump. Dưới trướng của Trump, luôn có một nhóm người như vậy đóng vai trò “cầm trịch”.

Việt Anh

Theo epochtimes.com

x